Đầu tháng 5 năm 2014, sự kiện Trung Quốc
đưa giàn khoan HD 981 vào vùng Biển Đông để thăm dò khai thác đã làm nóng lên
tình hình trong khu vực, khiến dư luận trong nước xôn xao bàn tán. Gần 20 ngày
trôi qua dần dần tình hình dư luận trong quần chúng nhân dân đã tạm lắng xuống
và tỏ vẻ vô cùng thất vọng.
Bởi lẽ những cuộc biểu tình
ôn hòa của người dân đã bị dập tắt bằng màn kịch bạo động được dựng lên tại
Bình dương và Hà Tĩnh, mà cho tới nay vẫn chưa xác định được kẻ chủ mưu. Trên
các kênh thông tin chính thống của nhà nước chỉ cho biết là do kẻ xấu kích
động, nhưng cho tới giờ vẫn chưa xác định được kẻ xấu đó là ai. Chính
quyền đã bắt hàng mấy trăm đối tượng gây bạo loạn tại các khu vực Bình Dương và
Hà Tĩnh nhưng vẫn chưa tìm ra được kẻ chủ mưu. Tại Thanh Hóa công nhân đã bị
ngộ độc hàng loạt trong hai ngày 15 và 19 tháng 5 mà cho tới giờ vẫn chưa xác
định được nguyên nhân và kẻ chủ mưu…
Trên bình diện Quốc tế Việt Nam rơi vào
hoàn cảnh cô đơn hơn bao giờ hết. Bởi từ trước tới
nay Việt Nam chỉ biết tìm cách lợi dụng lòng tốt của các
Quốc gia láng riềng để nhận những khoản viện trợ mà chưa bao giờ Việt Nam thực lòng
muốn hợp tác với các quốc gia này trong vấn đề lãnh thổ lãnh hải. Ngay cả khi Philippines kiện Trung Quốc ra Tòa án Quốc tế
thì Việt Nam
cũng làm ngơ không tham gia, cũng không ủng hộ. Việt Nam luôn khẳng đình cùng Trung Quốc
đàm phán song phương về tình hình Biển Đông. Ngay cả khi những công dân Việt
Nam vì lòng yêu nước đã lên tiếng cảnh báo cho nhà cầm quyền về âm mưu xâm lược
của Trung Quốc trên Biển Đông, thì nhà cầm quyền Cộng sản Việt nam đã bắt bớ
cầm tù họ. Khi những Quốc gia tiến bộ lên tiếng bảo vệ quyền làm người cho
những công dân Việt nam yêu nước, thì đều bị nhà cầm quyền Cộng sản phản đối là
“Không nên can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam”.
Bởi vậy Trong hoàn cảnh này
Việt Nam
không thể nào vận động được sự ủng hộ chính thức từ các chính phủ của các Quốc
gia tiến bộ. Hơn nữa nhưng diễn biến trên Biển Đông chỉ giống như trò chơi bắn
súng nước giữa ông Tập Cận Bình và ông Nguyễn Phú Trọng. Từ cái nhìn Quốc tế
rất có thể họ đánh giá đây chỉ là trò chơi của hai anh em nhà Cộng sản, vì vậy
cũng chẳng mấy ai thèm quan tâm. Sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng
biển mà Việt Nam
tuyền bố là vùng đặc quyền kinh tế là điều đương nhiên tất yếu phải xảy ra. Bởi
lẽ từ năm 1958 Chính Phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã thừa nhận chủ quyền của
Trung Quốc trên cả hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hiện nay trò chơi bắn
súng nước của hai anh em nhà Sản chẳng qua là màn biểu diễn nhằm thu hút sự chú
ý của dư luận làm cho người dân Việt Nam tập trung vào đó, để Trung Quốc
rảnh tay hoàn thành việc xây dựng sân bay mang tính chiến lược trên đảo Gạc Ma
thuộc Quần đảo Trường Sa mà theo Trung Quốc thì Việt Nam đang chiếm giữ của họ
để khi sân bay đó hoàn thành, Trung Quốc sẽ công khai tiếp nhận quần Đảo Trường
Sa và đuổi hết người Việt Nam ra khỏi quần đảo này.
Như vậy có thể nói rằng Đảng
Cộng sản Việt Nam không còn cách nào khác là tiếp tục quỳ lạy Trung Quốc để duy
tri sự độc quyền lãnh đạo, bất chấp mọi hy sinh máu xương của người dân. Đảng
Cộng sản Việt Nam
không và sẽ không bao giờ muốn từ bỏ quyền lực, ngay cả khi họ sẳn sàng từng
bước chuyển nhượng lãnh thổ của Tổ tiên cho người anh em Cộng sản của họ. Việc
diễn trò chơi Súng nước trên Biển Đông chỉ là một màn kịch để che mắt của nhân
dân mà thôi. Vừa qua, cuộc tiếp xúc giữa bộ trưởng Quốc Phòng Trung Quốc Thường
Vạn Toàn và Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh. Mời xem tại
đây:
đã thể hiện rất rõ thái độ cương quyết
của chính quyền Bắc Kinh và sự đê hèn của chính quyền Hà Nội về tình hình Biển
Đông.
Hơn bao giờ hết, đây là thời điểm quan
trọng để quyết định tương lại của dân tộc, và vận mệnh của đất nước. Tôi hy vọng
rằng toàn dân Việt nam, kể cả những người Cộng sản tiến bộ, hãy mạnh dạn đứng
lên cùng nhau chống lại giặc ngoại xâm. Hãy yêu cầu nhà cầm quyền Cộng sản phải
ngay lập tức trả tự do cho những người yêu nước để họ cùng với nhân dân góp sức
mình cứu nguy đất nước. Chúng ta phải yêu cầu nhà cầm quyền Cộng sản nói thật
với nhân dân Việt Nam và Quốc tế rằng cái công hàm của ông Phạm Văn Đồng ký năm
1958 là vô giá trị bởi đây là một thủ đoạn bẩn thỉu đê hèn của Công sản Việt
Nam trong thời điểm đó. Trung Quốc không thể căn cứ trên cái mảnh giấy “Bán nhà
hàng xóm” của một thằng “ Nghiện Xâm Lăng” để bây giờ ngang nhiên xâm phạm chủ
quyền thiêng liêng của Tổ quốc chúng ta. Nếu thấy cần thiết có thể phải
ngay lập tức đưa Phạm Văn Đồng và đồng bọn “bán nhà hàng xóm” ra xét xử công
khai với tội danh "lợi dụng chức vụ, xâm phạm lợi ích Quốc gia” hoặc nặng
hơn là phải xử hắn ta tội “Phản bội Tổ Quốc” thì mới chấm dứt trò chơi súng
nước và buôn bán chủ quyền trên Biển Đông”.
Thanh Hóa: ngày 21/5/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 0162.8387.716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét