Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tiếp theo "Vài kinh nghiệm nhỏ khi buộc phải "làm việc với công an"


B. Bị “ Mời đi làm việc”.
I. Sau khi bị “thất bại” trong buổi uống cà phê, không khai thác được gì, với thủ đoạn tuyền truyền, kích động, chia rẽ Công an sẽ tìm ra được những đối tượng trong các mối quan hệ của chúng ta đứng về phía họ. Công an sẽ sử dụng những đối tượng này làm công cụ gây ra những mâu thuẫn với chúng ta hoặc làm cho mối quan hệ của chúng ta với những người kia trở nên căng thẳng. Họ có thể xúi giục những đối tượng trên để kích động họ làm đơn tố cáo chúng ta, hoặc họ sẽ vào fb, email hay blog của chúng ta hoặc lên mạng lấy một vài hình anh hay bài viết nào đó của chúng ta để lấy cớ “ Mời” chúng ta tới cơ quan công an “làm việc” . Trường hợp này dứt điểm sẽ phải xảy ra, không ai tránh khỏi. Tuy nhiên sau khi bị mời đi uống cà phê, chúng ta đã biết mình đang trong tầm ngắm của Công an nên chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với một số tình huống xấu có thể xảy ra:
1. Tìm kiếm đồng minh thông qua các mối quan hệ trong gia đình bạn bè.
Chúng ta biết chắc rằng những người nằm trong mối quan hệ của chúng ta chính là đối tượng sẽ bị công an lợi dụng làm “phương tiện” để tấn công chúng ta hữu hiệu nhất vì vậy chúng ta phải nhanh chóng vô hiệu hóa khả năng này của công an bằng cách.” Tấn công trước” Chúng ta có thể chọn lựa trong mối quan hệ của mình có ai là người gần gũi, quan trong nhất đối với mình. Chia sẽ tâm từ của mình, giải thích cho họ biết những suy nghĩ của mình, khơi dậy lòng yêu nước và tình thần trách nhiệm của công dân đối với đất nước… Giải thích cho họ về quyền và nghĩa vụ của công dân, dẫn chứng cho họ thấy những bất công trong xã hội và những hiểm họa xâm lăng của giặc tàu…Có thể họ sẽ ủng hộ chúng ta hoặc khuyên chúng ta dừng lại vì sợ hãi và lo lắng cho chúng ta. (tùy vào từng người) Tuy nhiên qua đó chúng ta có thể chọn lựa nên nói sao với họ. Nếu họ sẵn sàng ủng hộ chúng ta thì chúng ta đã thành công, nếu họ khuyên chúng ta dừng lại vì lo lắng cho sự an toàn của chúng ta thì chúng ta cần khẳng định cho họ biết lập trường của chúng ta là không thay đôi. Trong trường hợp này chúng ta có thể nói cho họ biết rằng, nếu họ còn thương yêu và quan tâm lo lắng cho chúng ta thì tốt nhất nếu chưa thể đứng về phía chúng ta thì chí ít họ cũng đừng bao giờ tiếp tay cho công an mà vô tình làm hại chúng ta. Chỉ cần báo họ trả lời với công an một câu duy nhất là “ Không biết gì” Con tôi, anh em, bạn tôi, đã đủ tuổi trưởng thành nên nó có quyền của nó tôi không thể can thiệp. Nếu các cơ quan chức năng chứng minh người đó có tội thì cứ xử lý, còn nếu nó không có tội gì thì đừng nên làm đảo lộn cuộc sống của nó (tức chúng ta). Khi người thân của chúng ta sẵn sàng như vậy thì chúng ta đã thành công trong bước thứ nhất là tìm kiếm đồng minh và vô hiệu hóa thủ đoạn kích động chia rẽ để bảo vệ chính mình và người thân.
2. “Đóng băng” thông tin bằng cách phủ nhận tất cả.
Chúng ta biết chắc một điều rằng ở Viết nam khi mà công an đã đánh giấy ‘mời” ai đó đi “ làm việc” với họ thì trước sau gì chúng ta cũng phải tới, tuy nhiên chúng ta có thể từ chối tiếp nhận giấy “mời” khi họ không ghi rõ nội dung “ làm việc” thương thì họ hay ghi là “ làm việc về nội dung có liên quan”. Loại giấy mời này chúng ta có thể chụp lại hình ảnh làm bằng chứng, sau đó viết vào mắt bên rằng chúng ta đã nhận giấy mời nhưng sẽ không tới vì không biết rõ nội dung  “làm việc” là gì. Chúng ta yêu cầu họ viết lại gấy mời ghi cụ thể là “ làm việc” về nội dung gì? Khi đó có thể họ sẽ phải ghi cho chúng ta một giấy mời khác như yêu cần hoặc là họ sẽ để tới hẹn mà chúng ta không tới thì sau đó họ đánh giấy triệu tập. nếu triệu tập chúng ta không tời thì họ sẽ cho người về áp giải tới. Bởi vậy chúng ta không thể tránh né mà chỉ nên chỉ ra cho họ những điểm sai trong thủ tục giấy tờ thồi, không cần gây căng thẳng lắm.
 Khi tới cơ quan công an “ Làm việc họ sẽ đưa ra một vài “ bằng chứng như hình anh trên fb, hay bài viết trên mạng ra để uy hiếp chúng ta và bắt đầu khai thác. Trong hoàn cảnh này chúng ta nên phủ nhận tất cả và bắt đầu hỏi lại họ như sau:
Hình ảnh, hay bài viết này các  anh lấy ở đâu ra? Họ có thể nói rằng lấy trên fb , trong email hay trong blog của chúng ta Trong trường hợp này chúng ta lại hỏi họ tiếp:
Sao anh khẳng định nick fb, email… đó là của tôi?
Họ sẽ nói. Chúng tôi thấy tên anh, hình ảnh anh hay những thông tin cá nhân của anh được đăng tải trên đó. Hoặc những bài viết có tên anh là tác giả hay  anh đã trả lời phỏng vấn…
Chúng ta có thể hỏi họ
Sao các anh có thể nghĩ đơn giản thế? Có lẽ nào khi một ai đó lấy tên của một vị Nguyên thủ quốc gia để làm nick fb, hay đưa một vài hình anh của các vị ấy vào tường của họ thì các anh cũng “mời” hay triệu tập họ tới để điều tra hay sao?
Họ sẽ nói: Bới chúng tôi đã biết anh và thấy anh gần đây có tham gia một số hoạt động không bình thường như.Tham gia biểu tình, kích động quần chúng… nên chúng tôi xác đinh đây là fb …của anh.
Chúng ta có thể khẳng đình tôi không biết nick đó của ai nên không biết gì về nội dung trong đó.
Họ có thể nói: Trong này có rất nhiều hình ảnh của anh tham gia hoạt động này nọ…
Chúng ta có thể nó với họ tôi không biết các anh lấy đâu ra hình anh đó, vì bây giờ kỹ thuật tạo ảnh giả quá nhiều….
Chúng ta có thể nói lại họ: Nếu các anh cứ khẳng định đây là nick của tôi vậy sao khi lấy những hình ảnh này từ trên đó xuống các anh lại không hỏi ý kiến tôi?  Như vậy chính các anh đã vi phạm về quyền sở hiểu cá nhân của chủ nhân fb… đó rồi, hoặc cách anh đã vi phạm quyền bí mật thư tín của chủ nhân email hay blog mà các anh vừa xâm nhập để lấy nội dung, hình ảnh…
Trong trường hợp này họ sẽ quay sang hướng khác bằng cách nói kích chúng ta rằng: Sao anh hèn thế? Dám làm mà không dám nhận.
Hãy trả lời: Thưa các anh; Tôi không hèn đâu nhưng tôi không có bổn phận phải thừa nhân vì tôi không biết cái này các anh lấy ở đâu ra. Nếu các anh khẳng định là của tôi thì các anh phải có bổn phận chứng minh cho tôi thấy tâm phục khẩu phục, nếu không mong các anh đừng mang nó ra để cáo buộc vu không và uy hiếp tôi.
Khi bị chúng ta khước từ thẳng thừng như vậy có thể họ sẽ đập bàn đập ghế chửi rủa hoặc văng tục hay dọa đánh chúng ta. Hãy bình tỉnh nhé! Khi công an đã phải dùng hành động như vậy chứng tỏ họ đang trong thế bí. Chúng ta có thể nhắc nhở họ: Anh hãy bình tĩnh lại, hôm nay các anh mời tôi để làm việc thì các anh phải tôn trong tôi chứ!  Sao các anh có thể hành xử với tôi như vậy ? Mất cả phong cách người công an, các anh quên lời Hồ chủ tịch dạy các anh rồi sao? Tôi là nhân dân nên các anh cần phải tôn trong lễ phép chứ. Có thể lúc này những người trực tiếp "làm việc" với chúng ta sẽ phải đi ra ngoài gọi điện thoại để xin sự chỉ đạo của cấp trên. Sau khi xin ý kiên cấp trên rồi họ lại vào và rất có thể sẽ xuống dọng dùng chiêu dụ dỗ, dùng văn để giải thích nhưng lồng vào đó dọng điệu uy hiếp như là: Nếu chúng ta không hợp tác thì người bị thiệt thòi là chúng ta, Họ sẽ đưa ra những gì quan trong nhất của chúng ta để “trao đổi” Ví dụ như công việc làm ăn, học tập hay chế độ chính sách gì gì đó và nói nếu chúng ta hợp tác, họ sẽ tạo điều kiện giúp đỡ. Nếu không thì chúng ta sẽ bị họ gây sức ép trên những lĩnh vực nay… Trong trường hợp này hãy nhớ tới câu nói nỗi tiếng của cố tông thống Nguyễn Văn Thiệu “ Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn những gì Cs làm.” Và lời khuyên của lm Nguyễn Văn Lý “ Đừng sợ những gì CS làm, hãy làm những gì CS sợ”.
Cứ áp dụng phương pháp “đóng băng” này chúng ta sẽ rất an toàn mà cũng không ảnh hưởng gì tới các anh em khác.
Chỉ có một lời khuyên duy nhất cho anh em khi chọn lựa phương pháp này là trước sau như một. Không để họ đục được một lỗ thủng nào của “tảng băng”. Bởi vậy chúng ta phải thật bình tỉnh nhẹ nhàng không sợ hãi và không tỏ thái độ trịch thượng hống hách hay chửi rủa họ. Khi chúng ta có biểu hiện ngược lại một trong những điều nói trên là chúng ta đang để lộ điểm yếu cho đối phương “phá băng”. Xin nhắc lại là không ký vào bất cứ một giấy tờ gì vì có thể nó sẽ là cơ sở để buộc tội chúng ta.
Trong trường hợp này họ không thể giữ chúng ta quá một ngày. Thường thì hết buổi họ sẽ cho chúng ta về.
Chúc anh chị em mới tham gia đấu tranh có được vài kinh nghiệm cho bản thân trong những ngày tới. Chúng ta phải tin tưởng rằng chúng ta sẽ chiến thắng vì Lẽ phải thuộc về chúng ta.
“ Còn nữa”
 
Thanh hóa ngày 09/03/2014

Nguyễn Trung Tôn
                                                                                                     ĐT: Email:  nguyentrungtonth@gmail.com

Một vài kinh nghiệm nhỏ khi buộc phải “ Làm việc” với công an.


A. Bị “ mời” uống cà phê
Kính thưa tất cả các anh chị em đang tham gia đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ tự do, đặc biết là những thành viên mới bắt đầu tham gia hoặc đang có ý định ham gia . Để có thể đảm bảo an toàn cho cá nhân từng người và tất cả các thông tin liên quan tới các thành viên khác trong phong trào và những hoạt động của các tổ chức. Tôi xin chia sẽ cùng quý anh chị em thân yêu một vài kinh nghiệm cần thiết khi chúng ta bị công an, an ninh Cộng sản “mời” đi uống cà phê hay “mời đi  Làm việc”: Tôi không phải là luật sư nên không chia sẽ với anh chị em như một luật sư  vì các luật sự cũng đã chia sẽ khá nhiều với anh chị em. Tuy nhiên vì chúng ta thường có một suy nghĩ chung là : Mấy anh em ấy là luật sư nên mới có thể nói như vậy còn chúng ta không phải luật sư nên không quen hoặc không nhớ các điều luật, nên không dám áp dụng.  Vậy tôi xin được “múa rìu qua mắt” mấy vị luật sư để chia sẽ kinh nghiệm này.
Tôi chia sẽ kinh nghiệm này với tấm lòng chần thành và tất cả những gì mà tôi đã trải qua:
I.Khi cơ quan an ninh phát hiện chúng ta có một số hoạt đông nào đó khiến họ quan tâm thì họ bắt đầu tìm hiểu về lai lịch của chúng ta như: Trình độ văn hóa, mối quan hệ gia đình, mối quan hệ bạn bè, mối quan hệ xã hội, nghề nghiệp, nguồn thu nhập… Sau khi đã tìm hiểu được các mối quan hệ và các sinh hoạt cơ bản của chúng ta trong cuộc sống. Công an sẽ cố tình làm quen, tạo mối quan hệ như lân la tới nhà hoặc gọi điện thoại  mời đi uống cà phê, để trò chuyện.
Trong khi trò chuyện họ sẽ hỏi chúng ta nhiều câu hỏi về sức khỏe, về hoàn cảnh gia đình, về các mối quan hệ và về suy nghĩ của chúng ta, về xã hội việt nam, về Đảng Cs… sau đó họ sẽ hỏi chúng ta về một vài tổ chức nào đó mà họ cho là nguy hiểm cho chế độ…
     Trong trường hợp này chúng ta có nhưng chọn lựa sau.
1.    Có thể không nhận lời mời uống cà phế với họ:  Trong chọn lựa này chúng ta sẽ đưa ra những lý do như: Bận, hay không quen biết nên không thích giao tiếp,  hay bất cứ lý do nào đó. Nhưng tuyệt đối chúng ta không thể để họ đánh giá là mình sợ hãi. ( Nếu chọn giải pháp này sẽ có một vài vấn đề xảy ra mà tôi sẽ chia sẽ sau) Nhưng thường thì chúng ta nên chọn đồng ý.
2.    Chúng ta nhận lời gặp họ: Trong buổi gặp cần giữ bình tĩnh, chủ động, không bị lôi cuốn vào những đề tài của họ để bị họ khai thác hoặc dẫn dắt sang một lĩnh vực khác. Chúng ta có thể nói với họ như sau:
  Tôi rất hân hạnh được  các anh, anh, chị  mời uống cà phê hôm nay. Tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ có một buổi nói chuyện trên tinh thần dân chủ và tôn trong pháp luật, tôn trọng lẫn nhau, vì mục tiêu dân chủ và tiến bộ…
          Họ có thể bắt tay, tươi cười và đồng ý.
Trong quá trình tiếp xúc họ sẽ hỏi chúng những câu như:
          Anh , em học hành ở trường có tốt không? Kết quả học tập thế nào? Hay mùa màng ra sao? Hoặc công việc của anh, chi, em có ổn định không?... những câu hỏi này chúng ta sẽ tùy ý trả lời, vì không có gì đặc biệt, tuy nhiên không cần thiết phải nói nhiều mà chỉ cần nói “tốt” “không tốt” hoặc “ bình thường” thế là xong. Bới đây chỉ là câu hỏi xã giao nhưng công an vẫn có thể bắt đầu từ những câu trả lời của chúng ta để tiến hành khai thác. Nếu chúng ta trả lời ngắn gọn là bình thường thì họ sẽ chuyển sang những câu hỏi khác. Đại loại họ sẽ hỏi về các mối quan hệ, về suy nghĩ về bất cứ thứ gì mà họ quan tâm và muốn khai thác. Câu trả lời của chúng ta sẽ là chìa khóa cho họ tiến vào những câu hỏi khác. Vì vậy chúng ta cần cẩn thận ở khâu này. Chúng ta có thể trả lời không biết hay chúng ta sẽ đặt lại câu hỏi cho họ răng: “Các anh” hay “anh, chị” hỏi về vấn đề này để làm gì? Tôi không biết có nhất thiết phải trả lời không? Bởi đây là quyền riêng tư của tôi, tôi có quyền giữ bí mật.
Khi chúng ta trả lời như vậy, họ sẽ thay đổi cách khai thác và có thể sẽ nói: Tùy anh chị thôi! Anh chị có nói hay không thì chúng tôi cũng đã biết rất rõ một số thông tin về anh, chị…Lúc này có thể họ sẽ đưa ra một số dẫn chứng về mối quan hệ hay sinh hoạt của chúng ta để uy hiếp thăm dò và chứng minh rằng họ đã biết hết về chúng ta. Hãy bình tĩnh nhé! Không có gì đáng ngại.
Chúng ta có thể hỏi lại họ. Theo những gì anh đã biết về tôi. Vậy tôi xin hỏi anh rằng: Những mối quan hệ hay nhưng việc tôi làm mà “các anh” hay “anh, chị” đã biết thì tôi có vi phạm phát luật không? Nếu có xin các anh, anh , chị trích cho tôi biết tôi đã vi phạm điều nào? Nếu không thì đề nghị “ các anh” hay “anh, chị” không nên xâm phạm vào đời tư của tôi. Sau cách trả lời đó của chúng ta họ sẽ thấy không khai thác thêm gì được nên sẽ kết thúc buổi nói chuyện “ uống cà phê” và có thể hẹn gặp chúng ta vào dịp khác. Sau đó họ sẽ tiến hành một số hoạt động như:
Tấn công vào người thân hay bạn bè, trường lớp hay đồng nghiệp hoặc hàng xóm của chúng ta để tạo lên làn sóng dư luận nhằm khiến cho chúng ta bị khủng hoảng tinh thần do những mối quan hệ bị xáo trộn. Để đối phó với trường hợp này tôi sẽ có bài chia sẽ với anh chị em sau.

( Còn nữa) Sẽ chia sẻ sau nếu quý anh chị em thấy cần thiết và ấn “Thích” Nếu không thì tôi sẽ tạm dừng tại đây.
                                                                                Thanh Hóa ngày 08/03/2014
                                                                                Nguyễn Trung Tôn
                                                                               ĐT: 01628387716
                                                          Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Tháng Hai buồn

Bắt đầu bước vào tết cổ truyền của dân tộc cũng là thời điểm Công lịch bước sang tháng thứ hai của năm 2014. Thời gian cứ thấm thoát trôi qua theo quy luật của Đáng Tạo Hóa. Là con người trên đất không ai có thể níu kéo được thời gian trở lại, nhưng chúng ta có thể nhìn lại những gì đã xảy ra và đưa ra cho mình những đánh giá ngõ hầu có phương hướng tốt hơn cho tương lai. Đối với tôi thì: Tháng 2 năm 2014 vừa qua là một tháng hai buồn của dân tộc Việt Nam. Bởi những sự kiện sau:

Ngày 5/2/2014 Phái đoàn Việt Nam chính thức phải tham gia buổi kiểm điểm định kỳ phổ quát tại Geneva Thụy Sỹ. Để chuẩn bị cho buổi báo cáo này chắc có lẽ nhiều thành viên trong phái đoàn Việt Nam không có tâm trạng để ăn tết cổ truyền một cách vui vẻ cùng gia đình. Cũng liên quan tới kỳ kiểm điểm này nhiều cá nhân đại diện cho các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam cũng trong tư thế sẵn sàng cho một chuyến đi mang nhiều trọng trách, tuy nhiên có một số thành người đã bị cấm xuất cảnh vô lý hoạc khi trở về bị câu lưu tại sân bay... 

Phái đoàn Việt Nam sau khi tham dự buổi kiểm điểm định kỳ trở về mang theo rất nhiều những lời khuyến nghị của các Quốc gia tiến bộ, dân chủ, yêu cầu Việt Nam phải thực hiện. Tuy nhiên sau chuyến đi mang nhiều sứ mạng danh dự Quốc gia như vậy trở về, thì nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam dường như không hề có thái độ hợp tác để thực hiện những khuyến nghị của các Quốc gia tiến bộ; mà ngược lại đã lại gia tăng những vụ sách nhiễu đàn áp những tiếng nói đối lập trong nước một cách tàn khốc và thâm độc hơn. 

Lộ liễu và ngang ngược khiến không một người bình thường nào nếu quan tâm tới xã tình hình xã hội mà không nhận ra là vào ngày 9/2/2014, từ việc vợ chồng nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Bắc Truyển bị công an huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp đập phá nhà cửa, bắt đi “làm việc” tới việc cũng cơ quan công an này, vào ngày 11/2/2014 họ tiếp tục giăng bẫy để bắt bớ vô cớ 21 công dân Việt Nam, là bạn hữu của gia đình anh Truyển tới thăm gia đình anh. Cho tới nay vẫn còn 3 người bị bắt giữ và bị đưa ra khởi tố với một tội danh hết sức mơ hồ vớ vẩn. 

Cũng trong ngày 11/2/2014, dưới sự tiếp tay của nhà nước, bọn côn đồ đã nổ súng bắn vào người dân Văn Giang khi họ đứng lên bảo vệ đất dai của mình. 

Ngày 16/2/2014 tại tượng đài Lý Thái Tổ ở thủ đô Hà nội, nhà cầm quyền cho dưng sân khấu để tổ chức nhảy múa bản nhạc Trung Hoa nhằm gây rối buổi lễ tưởng niệm 60.000 nạn nhân trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc. 

Cũng trong ngày 16/2 này kỹ sư khoa Hóa, anh Nguyễn Văn Thạnh; một người yêu chuộng tự do lại bị công an xã Hòa Phước huyện Hòa Vang tỉnh Đà Nẵng đánh đập dã man. 

Ngày 18 tháng 2/2014; một phiên tòa phi nghĩa đã diễn ra mà nạn nhân của vụ án là Luật sư Lê Quốc Quân; một nhân vật đấu tranh cho quyền con người tại Việt Nam. Anh là biểu tượng của lòng tự hào dân tộc được nhiều người ngưỡng mộ được quốc tế quan tâm. Nhà cầm quyền cộng sản đã bất chấp mọi khuyến cáo của cộng đồng quốc tế, tiếp tục ra tay đàn áp cản trở người dân tới tham dự phiên tòa, sau đó giữ nguyên múc án đối với anh. 

Không những thế trong tháng 2 này cộng đồng dân cư mạng liên tiếp nhận được những lời kêu cứu từ gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn; một gia đình có nhiều người trực tiếp tham gia đấu tranh cho quyền làm người tại Việt Nam. Những ngày qua gia đình anh Tuấn bị những “cơn mưa” bạo lực tấn công khiến gia đình vô cùng cực khổ tới nỗi anh phải buộc lòng viết lời từ giã phong trào tranh đấu mà theo tôi đây không phải là tâm nguyện của anh cùng các con. 

Sự kiện vợ chồng Anh Nguyễn Bắc Truyển lại bị hành hung tại thủ đô Hà Nội trong lúc trên đường tới gặp Đại sứ quán Úc ngày 23/2/2014 và vừa qua tôi lại nhận được thông tin rất đau lòng đối với kỹ sư Hóa Nguyễn Văn Thạnh và có thể là hoàn cảnh chung mà nhiều người đấu tranh trong nước đã, đang và sẽ gặp phải. Kỹ sư Thạnh đang phải đối diện với những giằng co giữa “Trung” và “Hiếu”. Khi mà anh nặng lòng cho quê hương đất nước lên tiếng cho sự công bình thì liên tiếp người thân của anh bị công an chính quyền đe dọa để rồi đích người thân của anh lên tiếng van nài anh từ giã đấu tranh. 

Đấy là chưa kể hàng loạt các sự kiện sách nhiễu một số gia đình các thành viên tham gia đấu tranh thông qua hình thức “kiểm tra hành chính”. Những sự kiện tôi liệt kê trên chưa thể nào đầy đủ được tất cả, nhưng chỉ với bấy nhiêu thôi chúng ta có thể nói rằng: Tháng 2 năm 2014 là một tháng mà tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam gia tăng tới mức báo động trầm trọng. Việc nhà cầm quyền cộng sản gia tăng đàn áp sách nhiễu vừa qua đã thể hiện một điều rằng:

Đối với nhà cầm quyền Cộng sản; Dân tộc, dân chủ nhân quyền v.v... chỉ là thứ yếu, Quyền lực của Đảng Cộng sản là trên hết! Như vậy nhân dân Việt Nam có lẽ nào cứ mãi chấp nhận thực trạng này?
Không! Không bao giờ thế được! Chúng ta phải hành động ngay thôi! Hãy nhìn xem và học tập nhân dân Ukraina để có những hành động chấm dứt những tháng ngày đen tối của dân tộc mình.

Thanh Hóa 28/2/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT 01628387716

Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh nên chọn lựa sao cho đúng?

Sinh năm 1983; Kỹ sư trẻ Nguyễn Văn Thạnh là người quê hương Bình Định, đang trong độ tuổi xung sức tráng kiệt và cũng đủ chín chắn để có những hành động khôn ngoan do tiếng gọi của lương tâm mình. Nhưng oái oăm thay anh lại đang sống trong một thời kỳ đen tối cùng cực của cái gọi là “Thời kỳ quá độ lên Chủ Nghĩa Xã Hội” tại Việt Nam.

Là người có học thức, có lương tri nên anh không thể cầm lòng khi thấy hàng loạt đồng bào mình phải bỏ mạng vì những đợt xả lũ vô trách nhiệm của một số cơ quan nhà nước. Thời gian mấy tháng vừa qua, anh đã hăng hai đứng tên kêu gọi giới trẻ Việt nam tham gia vào “Đơn Kiện Thủy Điện”, vì hậu quả của việc xả lũ. Cuộc vận động của anh đã được nhiều người ký tên ủng hộ.

Tên đã lắp vào cung, đích đã định rõ ràng, chàng thanh niên đã bật dây cung nhưng mũi tên của anh đang trên đường bay tới đính, chưa kịp hạ gục mục tiêu thì bản thân anh liên tiếp bị tấn công từ những kẻ nhân danh chính quyền nhà nước: Có thể kể tới sự kiện ngày 16/2/2014 anh vừa bị công an xã Hòa Phước, huyện Hòa Vang đánh đập tàn nhẫn trong khi tới thăm gia đình em trai tại đây.

Mới đây vào ngày 27/2 vừa qua, mẹ của anh đã đánh đường từ quê ra Đà Nẵng để cùng anh tới công an xã Hòa Phước, huyện Hòa Vang, Đà Nẳng.

Theo mẹ anh nói với anh là tới để làm rõ trắng đen với chính quyền về việc anh bị công an ở đây hành hung khi tới thăm nhà em trai. Nhưng thực ra thì không phải như mẹ anh đã nói với anh, mà buổi gặp gỡ đó lại là một buổi “thỏa thuận” giữa mẹ anh và công an. Do trước đó các cơ quan công an, an ninh đã nhiều lần tới gia đình uy hiếp bố mẹ anh và ép buộc họ phải trực tiếp can thiệp để yêu cầu anh từ bỏ con đường anh đã chọn.

Người thân của anh đã ra sức gây sức ép buộc anh phải từ bỏ vì họ cho rằng: Nếu anh tiếp tục tranh đấu cho quyền lợi dân tộc chắc chắn anh sẽ bị nhà cầm quyền khủng bố cả gia đình và có thể anh bị cầm tù, cha mẹ và người thân sẽ vô cùng đau khổ. Mẹ và cô em dâu đã khóc và nói những lời thống thiết với anh qua điện thoại, để mong anh cân nhắc chọn lựa giữa người thân và dân tộc. Mẹ và cô em dâu khuyên anh Thạnh rằng hãy đừng thương những nạn nhân của chế độ mà hãy thương lấy chính gia đình của mình và bản thân nếu không có thể anh sẽ phải chết.

Xin nghe một vài cuộc điện thoại:


Sau khi nghe những cuộc điện thoại này, chắc chắn không một người con nào có thể cầm lòng trước những tình cảm sâu nặng của gia đình, người thân. Có một điều là người thân của Thạnh chưa nhận ra rằng, họ cũng chính là nạn nhân của chế độ này. Tuy nhiên nỗi niềm của họ cũng là nỗi niềm của rất nhiều người dân khác trên đất nước Việt nam này.

Từ ngày Cộng sản nắm quyền họ đã ra tay tàn khống đối với những người dân, nên đã tạo ra cho đa số người dân cái phản ứng thường trực trong lòng là phải tự ngậm miệng trước những bất công cho yên phận. Tôi không biết phải đưa ra lời khuyên nào đối với anh Thạnh lúc này. Khuyên anh hãy nghe theo lời mẹ, từ bỏ đấu tranh ư? Không được! Nếu ai cũng như vậy thì làm sao có thể cứu được dân tộc này. Khuyên anh gạt qua những lời thống thiết của gia đình để tiếp tục tiến bước ư? Không! Cũng không thể được vì nếu làm như vậy thì quá tàn nhẫn đối với người thân. Anh đang đứng giữa hai sự chọn lựa vô cùng quan trọng rất mong nhận được sự góp ý chân tình của quý độc giả.

Thanh Hóa 28/2/2014

Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Tôi muốn đi tìm công lý cho anh!

 Sáng nay; khi tình cờ xem được một bài báo ngắn "Bị bắt vì dùng điện thoại quay Cảnh sát 113?" (*) tôi sửng sờ choáng váng khi nghĩ tới cái khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và phát luật”. Thú thật từ nhỏ tới giờ tôi chưa bao giờ được tham gia bất cứ một buổi sinh hoạt học tập nào về pháp luật do chính quyền tổ chức, nên thành thật mà nói thì tôi không hiểu gì về luật của họ cho lắm. Mà chắc rằng đại đa số người dân Việt Nam cũng vậy! Có bao giờ được chính quyền phổ biến pháp luật cụ thể gì đâu mà biết! Tuy nhiên tôi tin rằng đã là lực lượng Cảnh sát 113 chắc chắn họ phải được đào tạo kỹ lưỡng về pháp luật chứ! 

Vậy mà khi thi hành công vụ trên đường Phạm Văn Đồng, đoạn qua địa bàn khu phố 1, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức vào lúc 22h30 ngày 17/2/2014 Tổ công tác của thượng úy Đinh Quốc Tuấn lại không mang bảng tên. Trong một xã hội nhiễu nhưng trắng đen lẫn lộn này có nhiều kẻ giả danh công an để cướp của, giết người và hiếp dâm đạo chích... Việc công dân cảnh giác với những thủ đoạn này là đương nhiên. Khi đang lưu thông trên đường, đột nhiên anh Lê Huỳnh Thương Minh bị bắt dừng xe và yêu cầu xuất trình giấy tờ. Đương nhiên với tinh thần cảnh giác cao độ, anh phải kiểm tra xem đối tượng bắt mình dừng xe và đòi xét giấy tờ của mình là ai thì hoàn toàn hợp lý.

Tuy nhiên, thay vì đáp ứng yêu cầu của nhân dân, làm sáng tỏa những thắc mắc trong suy nghĩ của công dân, thì Thượng úy Tuấn đã hành xử như một kẻ côn đồ xã hội đen. Tuấn đã đưa tay cướp chìa khóa xe của chủ xe, khi chủ xe rút điện thoại quay lại hình anh làm bằng chứng thì Tuấn lại định cướp luôn điện thoại của anh. Trước những tình huống bất ngờ diễn ra trong nháy mắt như vậy thì phản ứng tất nhiên là phải truy hô để quần chúng ứng cứu. Việc làm trên của anh Lê Huỳnh Thương Minh là hoàn toàn đúng đắn. Hành vi không đeo bảng tên, không công khai thẻ ngành của Thượng Úy Đinh Quốc Tuấn mới chính là nguyên nhân gây mất an ninh trật tự và ách tắc giao thông tại khu vực hàng giờ đồng hồ.

Anh Lê Huỳnh Thương Minh tai cơ quan CA.
Ấy vậy mà khi Thượng úy Tuấn gọi điện đề nghị hỗ trợ thì lực lương công an phương Hiệp Bình Chánh đã tới tiếp cứu và bắt giữ Lê Huỳnh Thương Minh để sau đó lập hồ sơ đề nghị khởi tố. Vào ngày 27/2 vừa qua Công an quận Thủ Đức đã chính thức tông đạt quyết định khởi tố bắt tạm giam 2 tháng đối với anh Lê Huỳnh Thương Minh với tội danh “Chống người thi hành công vụ”.

Là một người đang đấu tranh bênh vực lẽ công bình tôi viết vài dòng thiết tha lên tiếng kêu gọi các luật sư yêu chuộng công lý và sự thật, các cá nhân tổ chức trong và ngoài nước đang đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ tiến bộ hãy tích cực lên tiếng bênh vực và bảo vệ anh Minh và vạch trần sự tắc oai tắc quái của những kẻ lợi dụng chức quyền, ức hiếp lương dân. Để ngày càng có nhiều người dân như anh Minh dám đương đầu với bạo quyền tìm kiếm chân lý.

Muốn thật hết lòng!


Thanh Hóa 1/3/2014

Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716

Rút củi đáy nồi hay thêm dầu vào lửa?

Năm 2014 đã trôi qua hai tháng đầu năm. Tiết trời vẫn còn rất lạnh nhưng những cành cây trơ trụ đã bắt đầu đâm những chồi non mơn mởn, chuẩn bị cho một chu ky phát triển tất yếu của vạn vật. Những mẫn non này mang lại cho con người tràn đầy những hy vọng và hạnh phúc. Bầu không khí xã hội Việt Nam thì ngược lại.

Tình hình chính trị xã hội càng ngày càng nóng lên bởi sự xuống cấp trầm trọng về đạo đức lối sống của “một bộ phận không nhỏ” các đảng viên lãnh đạo Đảng Cộng sản. Khiến người dân không thể làm ngơ.

Năm 2013 vừa qua hàng loạt các “chồi non”, tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam đang dần hình thành, mang một dấu hiệu đáng mừng cho dân tộc Việt trước bối cảnh đất nước đang đối diện với nhiều nguy cơ xâm lăng trắng trợn của Trung Quốc. Sự ra đời của các tổ chức xã hội dân sự tạo một môi trường rất tốt để quy tụ những con người có cùng mục tiêu lý tưởng, là nơi để chia sẻ tâm tư, tình cảm tạo sự gắn kết, góp phần dân chủ hóa đất nước. Tuy nhiên chính điều đó lại là dấu hiệu báo động nguy cơ mất dần vị thế lãnh đạo độc quyền của Đảng cộng sản. Bởi vậy Đảng này đang ra sức tìm mọi cách để “Rút củi khỏi đáy nồi” bằng cách gia tăng sách nhiểu đánh đập gây sức ép với từng cá nhân các thành viên đã tham gia vào các tổ chức xa hội này.

Việc sách nhiễu, đánh đập, gây khó khăn trong công việc làm ăn, hoặc chia rẽ mối quan hệ gia đình, dùng người thân để khống chế các thành viên này, nhằm làm tê liệt tinh thần và vô hiệu hóa những nỗ lực xây dựng xã hội dân sự của từng cá nhân một. Dùng công an, côn đồ đánh đập tàn nhẫn, hoặc cách này, cách khác nhằm phá rối những buổi họp mặt của thành viên các tổ chức để họ chán nản… Tuy nhiên càng cố gắng tới đâu thì nhà cầm quyền càng thấy những hoạt động của các nhóm xã hội dân sự này càng phong phú đa dạng và thu hút thêm nhiều người tham gia.

Thấy những thủ đoạn trên vẫn không có hiệu quả nên nhà cầm quyền cộng sản lại bất chấp mọi khuyến cáo của Quốc tế về tình trạng nhân quyền Việt nam. Trắng trợn hơn là việc dàn dựng những vụ án hết sức phi lý để khởi tố những người đấu tranh ôn hòa bằng những điều luật vu vơ nhằm tống họ vào tù để vô hiệu hóa những hoạt động xã hội của những nhân vật này. Tuy nhiên tôi tin rằng nỗ lực này của nhà cầm quyền Cộng sản chỉ là đang “đổ thêm dầu vào lửa” mà thôi. 

Sau khi bắt bớ Vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển không thành họ quay sang bắt bớ những người bạn, người đồng đạo của anh và giờ đây ra quyết định khới tố 3 người với tội danh“Gây rối trật tự công cộng” là chị Bùi Thị Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh.

Hành động này không hề làm cho bớt “củi trong đáy nồi” mà ngược lại nó đang làm nóng hơn lên tinh thần tranh đấu, bởi hành động trên của nhà cầm quyền chỉ là đang thêm dầu vào lửa, khiến những ngọn lửa đang âm ỉ cháy buộc phải bùng lên. Cách hành xử này của Nhà cầm quyền đã thể hiện sự khinh thường bạn bè Quốc tế, thể hiện sự nhu nhược với kẻ thù Trung Quốc và tàn độc với nhân dân. Khiến cho nhiều người dân bình thường lâu nay có thể không quan tâm mấy về chính trị cũng phải thốt lên những lời thô bỉ dành cho thể chế này

Ngày cáo trung của chế độ độc tài đã đến. Sau Ukraina rất có thể là Việt Nam!

Thanh Hóa ngày 1/3/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Ai Là Kẻ Xuyên Tạc, Vu Không?


Trong tất cả các cuộc tiếp xúc với các cơ quan ngoại giao Quốc tế và trong các buổi điều trần về tình trang nhân quyền Việt Nam tại Hội Đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc. nhà nước CHXHCNVN luôn khẳng định răng ở Việt Nam không có tù nhân Chính trị và Tôn giáo. Mới đây trên một bản tin được phát trên đài VOA tiếng Việt đã khẳng định   "Việt Nam giam giữ tù nhân Chính Trị nhiều nhất Đông Nam Á"   . Vậy đâu là sự thật? Đâu là xuyên tạc? Có phải Việt Nam không có tù chính tri? Có phải VOA đã vu khống Việt Nam? Có phải thế lực thù đich nào đó thù ghét Việt Nam nên đã dựng chuyện vù khống để làm anh hưởng đên danh dự của Việt Nam trước Cộng đông Quốc tế?
Tôi xin cung cấp vài chứng cứ bằng giấy trắng, mực đen, dấu đỏ mà một đại diện chính quyền đã thừa nhận răng VN có xử phạt hành chính công dân vì lý do sinh hoạt Tôn giáo và đã bắt bỏ tù tôi vì lý do chính trị.
1. Công dân bị xử phạt vi phạm hành chính vì lý do “ Cầu nguyên, đọc kinh thánh, sinh hoạt đạo Tin Lành. Vào ngày 20/4/2008 lúc khoảng 9h sáng. Tại gia đình tôi. Hội thánh Tin Lành do tôi làm quản nhiệm có tổ chức một buổi cầu nguyện thông thường ( vì hôm đó là Chúa nhật) Số người tham dự buổi cầu nguyện có khoảng 20 người, trong đó người gia đình tôi là 5 người, còn lại là tin đồ của hội thánh Tin lành trong cùng xã. Lúc khoảng 9h30 phút thì công an xã đã ập vào bắt tất cả nhưng tin đồ tham gia buổi thờ phượng ( Trừ  gia đình) tới UBND xã để lập biên bản vi phạm hành chính và sau đó ra biên bản xử lý vi phạm hành chính đối với tất cả mọi người. Biên bản xử phạt với hình thức Cảnh cáo. Nội dung ghi răng nhưng người này bị xử phạt vì lý do tụ tập đông người trong nhà tôi để cầu nguyện đọc kinh thánh sinh hoạt đạo Tin Lành. Biên bản do trưởng công an xã Quảng Yên Lê Quang Kỳ ký tên đóng dấu. Và liên tục trong hàng tháng trời, đài truyền thanh xã phát đi khắp các thôn trong xã bản tin này. “ Hiện nay trên địa bàn xã ta có một số người theo tổ chức “ Tạp đạo phản động” do Nguyễn Trung Tôn cầm đầu. Vào ngày 20/4 vừa qua lực lương công an ã đã bất ngờ tấn công vào nhà Nguyễn Trung Tôn và bắt quả tang các đối tượng …từu 1 tới 20… đang tụ tập cầu nguyện học, kinh thánh, sinh hoạt đạo Tin Lành trái phếp. Cơ quan công an xã đã tiến hành đưa các đối tương về ủy ban để giáo dục và có quyết định xử phát cảnh cáo với các đối tượng sau: Tên của từng người từ 1- 20. Vậy chúng tôi thông báo để bà con nhân dân đề cao cảnh giác để không bị kẻ xấu lôi kéo…”  Tôi xin cung cấp một trong 15 biên bản xử phạm có nội dung giông nhau để quý vị tường tận và đưa ra lợi nhận ét xem có thật sự Việt Nam đã đan áp bắt bớ công dân vì lý do Tôn giáo hay là các thế lực thù địch đang xuyên tạc?




 Cung vì nhưng bản tin tương tự như vậy mà gia đinh tôi và các tin đồ Tin Lành tại địa phương phải đối diện với muôn vàn gian khổ trong cuộc sống. Xin gửi tới quý vị vài hình anh để tường:
 www.youtube.com/watch?v=K1cjcI4kc7k‎ 



  “Con trai tôi: Nguyễn Trung Trong Nghĩa bị Công an đánh khi đi thờ phượng  Chúa.”

           
“Tôi Nguyên Trung Tôn bị Công an xã Thiệu Viên huyện Thiệu Hóa Thanh hóa đánh khi đi giảng đạo”.
2. Bị bỏ tù vì lý do chính trị.
Cũng vì lý do bị đàn áp tôn giáo khốc liệt  suốt từ năm 2004 đến năm 2010, nên tôi không thể im lặng mãi. Tôi đã nhiều lần đưa ra các bằng chứng để vạch mặt nhà cầm quyền Cộng sản về nhưng hành xử thô bạo hèn ác của họ. Vì thế nên vào ngày 15/1/2011 Công an Công sản đã tìm mọi cách bắt tôi và khép tội theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam. Xử tôi 2 năm tù giam và 2 năm quản chế. Họ khép tôi tội danh “ Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” nhằm bit miệng tôi và tàn phá hội thánh của Đức Chúa Trời tại Quảng Yên. Tuy nhiên nhưng hành vi trên không thể nào làm tôi ngậm miệng. Đặc biệt là không thể nào phả nổi hội thánh do Thiên Chúa lập nên. Sau khi ra tù có lần tôi làm đơn xin xác nhận để tới trại giam số 5 Yên định, Thanh hóa để thăm chị Hồ Thị Bích Khương ( Một người bạn của gia đình tôi đang ở tù). Khi xác nhận cho tôi ông Lê Quang Kỳ trưởng công an xã Quảng Yên đã viết “ Xác nhân Anh Nguyễn Trung Tôn sinh năm 1971 hiện đang thực hiện thời gian quản chế tại địa phương ( Nhân thân bị phạt tù chính trị) Tại địa phương anh Tôn chấp hành bình thường” .




 Như vậy thì đã ba năm rõ mười rồi còn gì nữa. Tội và các tin đồ Tin Lành tại xã Quảng Yên, huyện quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa Việt Nam bị đàn áp tôn giáo, bị cấm sinh hoạt đạo Tin Lành, bản thân tôi bị cầm tù vì lý do chính trị. Tôi không hề xuyên tạc hay nói xấu chính quyền hoạc vu không bịa đặt cho ai cả, mà kẻ vu không bịa đặt là ai thì chắc chúng ta đã rõ.
Thanh Hóa ngày 7/3/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com