Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Ai Là Kẻ Xuyên Tạc, Vu Không?


Trong tất cả các cuộc tiếp xúc với các cơ quan ngoại giao Quốc tế và trong các buổi điều trần về tình trang nhân quyền Việt Nam tại Hội Đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc. nhà nước CHXHCNVN luôn khẳng định răng ở Việt Nam không có tù nhân Chính trị và Tôn giáo. Mới đây trên một bản tin được phát trên đài VOA tiếng Việt đã khẳng định   "Việt Nam giam giữ tù nhân Chính Trị nhiều nhất Đông Nam Á"   . Vậy đâu là sự thật? Đâu là xuyên tạc? Có phải Việt Nam không có tù chính tri? Có phải VOA đã vu khống Việt Nam? Có phải thế lực thù đich nào đó thù ghét Việt Nam nên đã dựng chuyện vù khống để làm anh hưởng đên danh dự của Việt Nam trước Cộng đông Quốc tế?
Tôi xin cung cấp vài chứng cứ bằng giấy trắng, mực đen, dấu đỏ mà một đại diện chính quyền đã thừa nhận răng VN có xử phạt hành chính công dân vì lý do sinh hoạt Tôn giáo và đã bắt bỏ tù tôi vì lý do chính trị.
1. Công dân bị xử phạt vi phạm hành chính vì lý do “ Cầu nguyên, đọc kinh thánh, sinh hoạt đạo Tin Lành. Vào ngày 20/4/2008 lúc khoảng 9h sáng. Tại gia đình tôi. Hội thánh Tin Lành do tôi làm quản nhiệm có tổ chức một buổi cầu nguyện thông thường ( vì hôm đó là Chúa nhật) Số người tham dự buổi cầu nguyện có khoảng 20 người, trong đó người gia đình tôi là 5 người, còn lại là tin đồ của hội thánh Tin lành trong cùng xã. Lúc khoảng 9h30 phút thì công an xã đã ập vào bắt tất cả nhưng tin đồ tham gia buổi thờ phượng ( Trừ  gia đình) tới UBND xã để lập biên bản vi phạm hành chính và sau đó ra biên bản xử lý vi phạm hành chính đối với tất cả mọi người. Biên bản xử phạt với hình thức Cảnh cáo. Nội dung ghi răng nhưng người này bị xử phạt vì lý do tụ tập đông người trong nhà tôi để cầu nguyện đọc kinh thánh sinh hoạt đạo Tin Lành. Biên bản do trưởng công an xã Quảng Yên Lê Quang Kỳ ký tên đóng dấu. Và liên tục trong hàng tháng trời, đài truyền thanh xã phát đi khắp các thôn trong xã bản tin này. “ Hiện nay trên địa bàn xã ta có một số người theo tổ chức “ Tạp đạo phản động” do Nguyễn Trung Tôn cầm đầu. Vào ngày 20/4 vừa qua lực lương công an ã đã bất ngờ tấn công vào nhà Nguyễn Trung Tôn và bắt quả tang các đối tượng …từu 1 tới 20… đang tụ tập cầu nguyện học, kinh thánh, sinh hoạt đạo Tin Lành trái phếp. Cơ quan công an xã đã tiến hành đưa các đối tương về ủy ban để giáo dục và có quyết định xử phát cảnh cáo với các đối tượng sau: Tên của từng người từ 1- 20. Vậy chúng tôi thông báo để bà con nhân dân đề cao cảnh giác để không bị kẻ xấu lôi kéo…”  Tôi xin cung cấp một trong 15 biên bản xử phạm có nội dung giông nhau để quý vị tường tận và đưa ra lợi nhận ét xem có thật sự Việt Nam đã đan áp bắt bớ công dân vì lý do Tôn giáo hay là các thế lực thù địch đang xuyên tạc?




 Cung vì nhưng bản tin tương tự như vậy mà gia đinh tôi và các tin đồ Tin Lành tại địa phương phải đối diện với muôn vàn gian khổ trong cuộc sống. Xin gửi tới quý vị vài hình anh để tường:
 www.youtube.com/watch?v=K1cjcI4kc7k‎ 



  “Con trai tôi: Nguyễn Trung Trong Nghĩa bị Công an đánh khi đi thờ phượng  Chúa.”

           
“Tôi Nguyên Trung Tôn bị Công an xã Thiệu Viên huyện Thiệu Hóa Thanh hóa đánh khi đi giảng đạo”.
2. Bị bỏ tù vì lý do chính trị.
Cũng vì lý do bị đàn áp tôn giáo khốc liệt  suốt từ năm 2004 đến năm 2010, nên tôi không thể im lặng mãi. Tôi đã nhiều lần đưa ra các bằng chứng để vạch mặt nhà cầm quyền Cộng sản về nhưng hành xử thô bạo hèn ác của họ. Vì thế nên vào ngày 15/1/2011 Công an Công sản đã tìm mọi cách bắt tôi và khép tội theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam. Xử tôi 2 năm tù giam và 2 năm quản chế. Họ khép tôi tội danh “ Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” nhằm bit miệng tôi và tàn phá hội thánh của Đức Chúa Trời tại Quảng Yên. Tuy nhiên nhưng hành vi trên không thể nào làm tôi ngậm miệng. Đặc biệt là không thể nào phả nổi hội thánh do Thiên Chúa lập nên. Sau khi ra tù có lần tôi làm đơn xin xác nhận để tới trại giam số 5 Yên định, Thanh hóa để thăm chị Hồ Thị Bích Khương ( Một người bạn của gia đình tôi đang ở tù). Khi xác nhận cho tôi ông Lê Quang Kỳ trưởng công an xã Quảng Yên đã viết “ Xác nhân Anh Nguyễn Trung Tôn sinh năm 1971 hiện đang thực hiện thời gian quản chế tại địa phương ( Nhân thân bị phạt tù chính trị) Tại địa phương anh Tôn chấp hành bình thường” .




 Như vậy thì đã ba năm rõ mười rồi còn gì nữa. Tội và các tin đồ Tin Lành tại xã Quảng Yên, huyện quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa Việt Nam bị đàn áp tôn giáo, bị cấm sinh hoạt đạo Tin Lành, bản thân tôi bị cầm tù vì lý do chính trị. Tôi không hề xuyên tạc hay nói xấu chính quyền hoạc vu không bịa đặt cho ai cả, mà kẻ vu không bịa đặt là ai thì chắc chúng ta đã rõ.
Thanh Hóa ngày 7/3/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

Quyền Con Người Tại Việt Nam Bị Đánh Tráo



Chỉ trong mấy ngày của tháng 2/2014, hàng loạt những sự kiện đáng buồn đã liên tiếp xãy ra tại Việt Nam ngay sau khi Việt Nam vừa kết thúc phiên kiểm điểm định kỳ phổ quát tại Geneve. Chỉ sơ qua vài sự kiện gần đây chúng ta đã có thể thấy rằng bản chất của một chủ thuyết vô thần chuyên lừa đảo và đánh trao Quyền con người  của nhân dân và lừa dối cả công đồng Quốc tế mà hiện nay đảng Cộng sản Việt Nam đang vận dụng làm nền tảng xã hội, nó làm cho đất nước Việt Nam ngày một thụt lùi về mọi mặt. Chúng ta thấy rằng:
  Những người nông dân Văn Giang chính là những người trước đây tin vào khẩu hiệu “Người cày có ruộng” mà đã dốc lòng đi theo Cộng sản không quản máu xương, để rồi ngày hôm này họ trở thành nạn nhân của chế độ mất đất canh tác, bị đánh đập, trù dập và tính mạng cũng khó lòng giữ nổi khi mà nhà cầm quyền ngầm cho côn đồ nổ súng bắn vào họ vào ngày 11/ 2 vừa qua. Vào ngày 9/2/2014 Luật gia Nguyễn Bắc Truyển và vợ đã đăng ký kết hôn do chính tay những người nhân danh chính quyền này ký cho họ, rôi sau đó lại cố tình đập phá nhà cửa ngăn cản cuộc hôn nhân của họ dự định sẽ tổ chức trong tháng này dung luật cư trú để ép vợ chồng họ phải chia ly xa cách. Ngày 11/2/2014 có 21 người bạn, người đồng đạo của anh khi nghe gia đình anh gặp nạn thì ghe thăm động viên gia đình, cũng bị lực lượng chức năng huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp bắt bớ đánh đập và cho tới này vẫn còn 3 người là các  chị Bùi Mình Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh. Họ bị Đánh đập tàn nhẫn và bắt giữ không rõ lý do. Trong khi nhà cầm quyền vẫn luôn rêu rao khẩu hiệu “xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc” nhưng lại không cho những người bạn quan tâm lo lắng cho nhau vô cớ xâm phạm quyền tự do đi lại Quyền bất khả xâm phạm thân thể. Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh là một người đã đứng ra vẫn động quần chúng nhân dân nộp đơn kiện những nhà chức trách vô trách nhiệm trong việc xã lũ bừa bãi gây chết người hại của tại các tỉnh Miền Trung thì ngay lập tức bị nhà cầm quyền tìm cách trả thù. Lại một lần nữa nhà cầm quyền dùng luật cứ trú để không cho anh tới thăm em bác tới thăm cháu. Tối ngày 16/2/2014  Công an xã Hòa Phước huyện Hòa Vang, Đà Nẵng lao vào nhà em của anh Thạnh đánh đập cả hai anh em làm cho anh Thạnh mang nhiều thương tích rồi còn lập biên bản xử phạt hành chính rất vô lý. Chương 2 điều 22 khoản 2 Hiến pháp năm 2013 quy định:  “Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về chổ ở. Không ai được tự ý vào chổ ở của người khác nếu không được người đó đồng ý”.  Ấy vậy nhưng các cấp chính quyền địa phương vẫn cứ ngang nhiên đêm hôm tự ý đập cửa xông vào nhà dân với lý do “ kiểm tra hành chính”  Họ bất chấp quy định của hiến pháp vì họ đã được cho phép bắn dân theo nghi định 208/2013 NĐ-CP, vì vậy đâu có người dân nào giám chống lại họ, nếu không mở cửa cho họ vào thì họ sẳn sàng nổ súng giết chết rồi sau đó nói rằng những công dân kia đã có hành vi  “ Chống người thi hành công vụ” . Bởi thế nên quyền bất khả xâm phạm chổ ở hay bất khả  xâm phạm thân thể cũng bị đánh tráo băng những quy định dưới luật.
Ngay cả lòng yêu nước cũng bị đảng cộng sản đánh tráo. Khi 60 ngàn sinh mạng Việt Nam phải ngã xuống bới quân xâm lược. Họ đã anh dũng hy sinh vì sự toàn vẹn lãnh thổ, nhưng ngày 16/2/2014 nhân kỷ niệm 35 năm ngày Trung Quốc nổ sung xâm lược Việt Nam  người dân nhiều nới kéo về Hà Nội muốn tổ chức một buổi tưởng niệm cho vong linh của những người đã khuất trong cuộc chiến tranh này thì nhà cầm quyền lại phá rối bằng việc cho những kẻ vô lại tới tổ chức nhẫy múa xập sềnh bản nhạc Trung Hoa. Ngày 18/2/2014 Nhà cầm đã đánh tráo một  phiền tòa “ Công khai” bằng cách huy động đông đảo lực lượng công an chìm nổi đến ngăn cản người dân tới tham dự phiên tòa xử ls Lê Quốc Quân bằng mỹ từ “ Bảo vệ phiên tòa”   Bởi lẽ nạn nhân bị đưa ra xét xử trong phiên tòa này đã bị đánh tráo lòng yêu nước của anh thành tội danh rất “ trốn thuế”.
Như vậy chúng ta thấy rằng Bởi cái xã hội Việt Nam hôm nay vẫn được đặt trên nên tảng của một chủ thuyết mơ hồ. Chính nó đã đánh tráo lòng yêu nước của bao thế hệ người dân Việt Nam thành phương tiện để thử nghiệm cho nó với cái gọi là ”thời kỳ quá độ” và từ đó một bộ phận lãnh đạo Cộng sản tha hồ đổi trắng thay đen để vơ vét ngay trên xương máu đồng bào.  Hãy cùng nhau chung sức đồng lòng để chúng ta yêu cầu Nhà cầm quyền cộng sản trả lại cho nhân dân Việt Nam những quyền mà họ đã đánh tráo cướp đoạt của toàn dân tộc.
Thanh Hóa ngày 19/2/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
`` Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Tìm lời giải đáp cho “Người Đẹp Xứ Thanh” với tình, tiền, tù, tội!

 
 Tình cờ xem được bài báo với tựa đề “Người đẹp xứ Thanh” bị ép buộc trong mối quan hệ với Tổng Giám đốc Công ty xi măng Vicem Tam Điệp và tìm đến cái chết đăng trên báo Chuyện đời số 29 ngày 28/12/2013 của tác giả Tăng Thúy, sau đó tôi vào Google gõ dòng chữ “Người đẹp xứ Thanh” thì thấy có hàng loạt bài viết về cô Phạm Thị Ngọc Lan và mối tình ngang trái đã dẫn cô tới tận đường cùng. Tôi đã tìm gặp và trò chuyện với cô Phạm Thị Ngọc Lan.

Tôi được biết ngày 20/1/2014 cô Phạm Thị Ngọc Lan, sinh năm 1976, đã gửi đơn đề nghị tới Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và bộ trưởng Bộ Công an, đề nghị xem xét lại vụ án mà cô vừa mới buộc phải thi hành một cách oan sai, theo thủ tục giám đốc thẩm.

Cô Phạm Thị Ngọc Lan cho tôi biết: Ngay khi vừa mới bước vào tuổi 17, cuộc đời cô đã bắt đầu những tháng ngày đen tôi mà cô không hề hay biết. Ở cái tuổi “chập chững” vào đời này cô ngây thơ bồng bột nên đã bị một cán bộ công nhân viên của phòng Tổ chức và Lao động tiền lương của nhà máy xi măng Biểm Sơn đóng trên địa bàn tỉnh Ninh Bình chinh phục, mặc dù người đàn ông này đã có vợ. Năm 2010 ông Nguyễn Sỹ Ngọc đã ở vào vị trí một Tổng giám đốc. Cuộc tình kéo dài gần 20 năm kể từ năm 1993 tới năm 2011.

Theo cô Lan cho biết thì mối tình với ông Ngọc là mối tình đầu của cô và cũng vì thế mà mặc dù là trái ngang nhưng không thể nào dứt ra được. Cũng có nhiều lần cô có ý định nghe theo gia đình định chia tay với ông Ngọc, nhưng lại thường bị ông Ngọc thuê xã hội đen tới uy hiếp cô. Thậm chí ông ấy còn dùng những băng video cảnh hai người ân ái để khống chế cô. Cũng bởi lý do đó mà Ngọc Lan cho rằng ông Ngọc thật lòng yêu thương cô cho nên cô cũng thừa nhận rằng mình cũng rất yêu ông ấy.

Trong quảng thời gian đó Ngọc Lan không hề nghi ngờ gì người “chồng hờ” của mình, Ngọc Lan chấp nhận mình là “bồ nhí” mặc dù nhiều lần Lan bị “chồng hờ” đánh đập vì ghen tuông, cũng nhiều lần cô phải nghe theo lời ông ta đi “giải quyết hậu quả” của những lần ân ái... Vì vậy mà suốt gần 20 năm làm “vợ hờ” của ông Ngọc mà cô vẫn không hề được hưởng đặc ân của người phụ nữ để có một đứa con. Ngọc Lan không hề nghĩ tới chuyện cô sẽ bị “chồng hờ” của cô phản bội cô.

Nhưng đùng một cái cô phát hiện ông Nguyễn Sỹ Ngọc “chồng hờ” của cô có “bồ” khác trẻ hơn cô gần 10 tuổi. “Chồng hờ” của cô còn mượn tiền của cô để cùng người tình mới đi “mây mưa” với nhau. Cô choáng váng và cố gắng níu kéo cuộc tình của mình nhưng không ngờ được rằng cô lại bị “chồng hờ” cố tình chăng bẩy, nhờ cô tới hỏi nợ của “bồ” mới số tiền 20.000.000đ (hai mươi triệu đồng) cũng chính là số tiền ông Ngọc lấy của cô để đưa cho “bồ” mới.

Thế là một cái bẩy hết sức đơn giản khiến cô vừa mất tiền vừa phải vào tù với tội danh “cưỡng đoạt tài sản” và mang tiếng là người phạm tội. Tình hận, Tiền mất, Tù mang, Tội oan chưa rửa được. Bởi lý do trên cô đã nhiều lần định kết liễu đời mình bằng nhiều cách khác nhau nhưng đều bị “tử thần” từ chối. Giờ đây cô vẫn nuôi hy vọng các cơ quan chức năng tối cao có thể minh oan cho cô, cô tiếp tục kêu oan và nuôi một hy vọng mỏng manh từ những người đồng chí của của bố cô.

Cô Lan mặc dù là con liệt sỹ, cô có trong tay 2 tấm bằng Thạc sỹ nhưng cô đã chịu nhiều ngang trái trong cuộc đời này bởi tình, tiền, tù, tội do bàn tay của những kẻ có chức có quyền cấu kết với nhau, bất chấp pháp luật để đưa cô tới ngõ cụt cuộc đời. “Tử thần” đã tạm thời từ chối cô, bởi Thiên Chúa còn yêu thương cô nên tiếp tục cho cô còn có cơ hội sống ở trên đời, để dù còn một tia hy vọng cô vẫn mong rằng nỗi oan của mình sẽ được giải.

Chắc dư luận trong và ngoài nước chưa ai quên vụ án oan của ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang vừa qua. Sau vụ việc này các cơ quan ban ngành và đặc biệt là Quốc hội đã đưa ra bàn thảo khá nhiều và tôi nghe nói rằng: “Họ sẽ rút kinh nghiệm, không để có tình trạng án oan.” Không biết trước những lý lẽ hết sức thuyết phục mà cô Ngọc Lan đã trình bày trong lá đơn gửi các cấp tối cao cô có được xem xét giải quyết dứt điểm, đúng người đúng tội đúng pháp luật như những gì họ vẫn nói hay không? Câu trả lời vẫn còn ở phía trước. Tuy nhiên hiện nay với vị trí là thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, Việt Nam vừa ký tham gia công ước chống tra tấn, tôi hy vọng rằng các cơ quan chức năng sẽ có trách nhiệm hơn với những gì mình đã cam kết.

Chúc cô Phạm Ngọc Lan sớm được minh oan! Cầu mong Thiên Chúa Tình Yêu sẽ làm cho cô thỏa mãn tấm lòng trong tình yêu che chở của Ngài và nghịch cảnh sẽ không bao giờ làm cô ngã quỵ một lần nữa! Hãy vững lòng bền chí Ngọc Lan nhé! Thượng Đế Toàn Năng vẫn ở cùng cô trên mọi nơi cô đi. Chỉ cần cô thành tâm cầu nguyện và ăn năn trước mặt Ngài về những sai lầm mà mình đã phạm. Kể có tội ắt phải đền tội! Người công chính sẽ được hưởng phước.

Muốn thật hết lòng!

Thanh Hóa ngày 17/2/2014


Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716

_____________________________________________

Xin xem thêm vài đường dẫn:

vtc.vn/phap-luat/nguoi-dep-xu-thanh-treo-co-noi-dau-bi-lua-tinh-tien-1742.html

phunutoday.vn/xa-hoi/bi-lua-tinh-nguoi-dep-xu-thanh-treo-co-truoc-cong-ty-quot;chong-hoquot;-37649.html


Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Tiếng kêu cứu của tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương


Ngày 26/1/2014 vừa qua, cháu Nguyễn Trung Đức, con trai duy nhất của tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương, đã vào trại giam số 5 Thanh Hóa để thăm mẹ.

Khi về nhà cháu cho tôi biết: Hiện tại chị Bích Khương đang rất yếu, gầy và xanh xao. Theo lời cháu Đức kể lại thì thời gian vừa qua do xương vai bị gẫy đã lâu không được chữa trị nên đã thành tật và rất đau đớn. Chị không thừa nhận là mình có tội gì và vì chỗ xương gẫy đau nhức liên tục nên chị không tham gia lao động “cải tạo”. Nhưng vì vậy mà cán bộ trại giam chỉ thị cho các tù nhân khác đánh đập chị nhiều lần. Chỉ trong tháng 1/2014 chị đã 2 lần bị những phạm nhân cùng buồng giam là những người nghiện ma túy đánh đập. Trong lúc gặp con trai mình chị không thể nói hết được những sự kiện đã xảy ra với chị trong nhà tù, vì có tới 4 công an giám sát buổi nói chuyện. Chị chỉ có thể nhắn nhủ ra ngoài rằng mong mọi người hãy cầu nguyện và lên tiếng bênh vực cho chị.

Xin nhắc lại đây là lần thứ 3 chị Hồ hị Bích Khương bị nhà nước CHXHCNVN kết án. Chị bị bắt lần thứ 3 vào ngày 15/1/2011 bị cáo buộc tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” theo điều 88 Luật Hình Sự. Sau đó chị bị kết án 5 năm tù giam và 3 năm quản chế. Hoàn cảnh gia đình chị rất neo đơn bởi chồng chị đã qua đời. Chị chỉ có một con trai duy nhất hiện đang theo học bổ túc văn hóa tại Trung tâm giáo giục thường xuyên tỉnh Nghệ an.

Cháu Đức rất lo lắng việc chị Bích Khương có thể chết trong tù vì vết gẫy xương vai vẫn thường làm chị lên cơn sốt, lại thêm những trận đòn tập thể của các tù nhân khác. Hai năm tù còn lại là quãng thời gian vô cùng tăm tối cho chị.

Kính mong các cơ quan theo dõi nhân quyền quốc tế và các nhà đấu tranh dân chủ trong, ngoài nước lên tiếng bênh vực chị.

Thanh Hóa ngày 28/1/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716

Email: nguyentrungtonth@gmail.com

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Trí óc Việt Nam cần được giải phóng



Khi tôi còn rất nhỏ, chắc chỉ khoảng 3 hay 4 tuổi gì đó, khi mà cuộc chiến tranh hai miền Nam – Bắc vẫn đang tiếp diễn, trẻ con chúng tôi đã được nghe rất nhiều những câu chuyện với đại ý: cả những con vật vô tri cũng biết căm thù “Mỹ - Ngụy”. Tôi còn nhớ từ những chuyện “Trâu cũng biết đánh giặc” tới chuyện phân biệt kiến ta kiến địch. Người lớn nói với chúng tôi rằng loài kiến đen là kiến cộng sản, loài kiến đỏ là kiến “Ngụy”. Kiến đen là của phe mình  không cắn đốt ai cả. Kiến đỏ là kiến của “Mỹ - Ngụy” nên chúng thường hay cắn đốt người. Tôi và chắc hầu hết bạn bè tôi đều ngây thơ tin tất cả những câu chuyện này. Mỗi khi tôi nghịch bị kiến đốt là tôi lại thấy rất căm thù “Mỹ - Ngụy”.

Những câu chuyện thời trẻ con tương tự như vậy đã in đậm trong suy nghĩ của tôi. Tôi căm thù “Mỹ - Ngụy” đã giết chết những người thân của tôi cùng bao nhiêu đồng bào khác nữa.


Cho tới năm 1981, lúc này tôi đã 10 tuổi, tôi được bố tôi đưa vào Sài Gòn thăm gia đình bác ruột tôi. Người anh này của bố tôi đã bỏ xứ ra đi từ bao giờ tôi không rõ. Bác tôi đã lấy vợ sinh con, và sống tại Sài Gòn. Bác tôi có một người con lớn. Trước năm 1975 anh ấy học trong một trường sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Sau khi Miền Nam thất trận, anh bị bắt đi "học tập cải tạo". May nhờ bố tôi làm giấy tờ xác nhận gia đình tôi là gia đình “có công cách mạng” nên anh được rút ngắn thời gian cải tạo. Năm 1981 khi tôi vào Nam thì bác tôi đã qua đời. Anh trai cả của bác là người đón tiếp chúng tôi.

Mặc dù mới mười tuổi nhưng lúc này trong tôi đã có nhiều thắc mắc rất lạ. Sao trước đây tôi nghe người lớn kể rằng “Ngụy” rất xấu xa độc ác nhưng lúc đó tôi thấy anh tôi lại rất hiền lành và tình cảm với chúng tôi. Cũng nhờ mối quan hệ gia đình ở Sài Gòn nên có dịp vào đây một hai lần, gặp gỡ những người mà trước đây tôi vẫn gọi là “Ngụy”, tôi mới được biết và sau đó mới thấu hiểu tấm lòng của họ. Họ cũng như tôi, cũng là người Việt Nam, cũng máu đỏ da vàng, thậm chí cùng là họ hàng máu mủ của tôi. Ấy vậy mà trước đây sao tôi lại căm thù họ tới vậy! Tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình về cuộc chiến tranh đầy đau khổ này.

Vì cuộc chiến tranh đó mà gia đình tôi phải ly tán. Vì nó mà máu đồng bảo tôi ở cả hai miền phải đổ ra quá nhiều. Tôi không còn căm thù những người mà trước đây tôi xem là “Ngụy” nữa. Ngược lại, tôi biết họ chính là đồng bào, bà con, họ hàng, ruột thịt của tôi.

Xin lỗi quý độc giả tôi hơi miên man một chút trước khi đi thẳng vào vấn đề. Điều thắc mắc lớn còn lại trong lòng tôi đến ngày nay là tại sao những người cộng sản, hay nói đúng hơn là các lãnh đạo CSVN, vẫn còn hằn thù những người lính VNCH và gia đình họ tới như vậy - những người mà họ không ngừng gọi là “Ngụy”. Tại sao thù hằn tới độ đập phá nghĩa trang Biên Hòa? Tại sao thù hằn đến độ gây sức ép lên cả chính quyền Indonêxia để đập bỏ bia tưởng niệm các thuyền nhân Việt Nam - mà họ dán nhãn là "gia đình Ngụy"- đã bỏ mạng trên biển? và còn nhiều dẫn chứng khác nữa.

Ngày 19/1/2014 vừa qua, tức ngày kỷ niệm 40 năm cuộc Hải chiến Hoàng sa, tại tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội, một số công dân mang tính đại diện cho bà con khắp nơi muốn công khai bày tỏ tấm lòng tri ân đối với những người đã hy sinh tính mạng vì sự toàn vẹn của đất nước. Đây là một việc làm rất đáng được trân trọng và hoàn toàn nằm trong tập tục, văn hóa Việt Nam, cũng như đúng với truyền thống anh hùng chống giặc ngoại xâm của dân tộc. Thế nhưng họ đã không thể làm được như tâm nguyện trước sự quấy phá bằng nhiều hình thức của những lực lượng nhân danh cái gọi là “chính quyền”. Chắc quý vị đã đọc nhiều bài tường trình của những người có mặt tại chỗ.

Kính thưa quý vị, một chính quyền của dân, do dân và vì dân thì không bao giờ lại có những hành động thiếu văn hóa, vô đạo đức, thất nhân tâm như vậy. Đến gỗ đá cũng phải đau lòng!

Tôi nghiệm thấy nguyên nhân chính đã đẩy lãnh đạo đảng tới tận cùng của sự tối tăm đó chính là ý thức hệ, rồi họ buộc cả nước phải đi theo. Kết quả là cả dân tộc này đang bị trói buộc làm nô lệ cho chủ nghĩa Mác-Lê giữa lòng nhân loại ở đầu thế kỷ 21. Chủ nghĩa này đã ngang nhiên chiếm ngự mọi mặt từ đời sống hàng ngày tới lề lối suy tư của người dân trên cả nước Việt Nam, bất kể thực tế là nó đã bị nhiều dân tộc loại bỏ ở khắp Đông Âu và ngay tại nước sản sinh ra nó là Liên Xô. Ở Việt Nam, với tình trạng suy thoái mọi mặt của xã hội, sợi xích vô hình này càng cần phải gỡ bỏ ngay lập tức. Nhưng thật đáng thất vọng khi ngay cả bước đầu tiên và chỉ mới mang tính lý thuyết là việc bỏ điều 4 - một điều quá nghịch lý, nghịch thời - ra khỏi bản Hiến pháp mới mà vẫn không dám làm. Lãnh đạo đảng phê phán rất rõ và rất hăng các căn bệnh trầm trọng của xã hội, từ lạm quyền đến tham nhũng, và cũng thấy rất rõ bài thuốc để chữa tận gốc. Nhưng khi đến khâu đưa giải pháp vào thực hiện thì lãnh đạo đảng đều run rẩy lùi bước và lại đưa lợi ích của cá nhân mình và phe nhóm lên trên tất cả.

Thế là các chủ nghĩa mang tính bùa ếm đó tiếp tục làm cho con người Việt Nam ngày càng ít tính nhân bản và càng trở nên tàn nhẫn, độc ác với nhau. Nó tiếp tục tạo lằn ranh chia cắt tình huynh đệ, nghĩa đồng bào. Và quan trọng hơn cả, nó tiếp tục làm dân tộc ta suy úy, mở ra cơ hội cho Trung Quốc xâm chiếm dần từ lãnh thổ, lãnh hải đến kinh tế và văn hóa. Nếu không thoát được cái vòng “Kim cô” đang kềm hãm cả dân tộc Việt này, thì việc mất luôn những đảo còn lại tại Trường Sa chỉ còn là vấn đề thời gian và tiến trình biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Quốc sẽ không còn chận lại được nữa trong thập kỷ tới.

Muốn xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh thật sự và nhất là muốn giữ lấy Tổ Quốc Việt Nam thì điều đầu tiên dân tộc Việt Nam phải làm là phải tìm cách giải phóng chính mình ra khỏi sợi xích vô hình mà lãnh đạo đảng không đủ can đảm để đụng đến. Một khi đại khối dân tộc chúng ta không còn lề thói suy nghĩ dưới bóng chủ nghĩa Mác-Lê nữa, thì những người cần được giải phóng kế tiếp chính là những người trong Quân đội và Công an, để các anh không còn phải “Trung thành với đảng trước rồi tổ quốc sau” hay “Chỉ biết còn Đảng còn mình”. Chính nhân phẩm các anh được phục hồi.

Bởi quy luật tất yếu của xã hội đã được cả nhân loại chứng minh: Khi trí tuệ con người không còn bị kềm hãm thì độc tài nhất định phải bị triệt tiêu để nhường chỗ cho một xã hội dân chủ, công bằng, và tự chữa được bệnh tật để đi lên.

Chúng ta cùng giúp nhau và giúp dân tộc gỡ bỏ cái vòng kim cô hiểm độc này ra khỏi trí óc của mình.

Thanh Hóa ngày 24/1/2014
Nguyễn Trung Tôn

ĐT: 01628387716

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Xã Hội Dân Sự - Liều Thuốc Giải Độc Cho Dân Tộc Việt Nam.



Dân tộc Việt Nam vốn là một dân tộc anh hùng, có truyền thống chống giặc ngoại xâm. Bởi truyền thống quý báu đó mà trong hơn bốn ngàn năm qua, mặc dù đã nhiều lần bị giặc Phương Bắc đô hộ tổng cộng hàng ngàn năm và giặc tây đô hộ hàng trăm năm, nhưng bất cứ giai đoạn nào Việt Nam ta vẫn có những anh hùng hào kiệt cả nam lẫn nữ, sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân, vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi để phát động quần chúng cùng đứng lên chống lại kẻ thù, giành lại chủ quyền tổ quốc và danh dự dân tộc.

Từ năm 1945 ở miền Bắc và từ năm 1975 trên cả 2 miền, dưới sự cai trị của người và chủ nghĩa Cộng sản -- một chủ nghĩa ngoại lai núp bóng dân tộc -- họ đã đẩy lùi nước ta trở về với lạc hậu, biến người dân dần dần trở nên hèn nhát và thụ động. Độc lập dân tộc, tự do dân chủ
là niềm ước ao khao khát của bất cứ một quốc gia dân tộc nào trên thế giới, đặc biệt với một quốc gia thuộc địa như Việt Nam trước năm 1945. Bởi sự khát khao này của người dân Việt Nam mà Cộng sản Quốc tế đã dễ dàng thông qua ông Hồ Chí Minh để đưa chủ thuyết của họ xâm nhập vào Việt Nam với danh nghĩa “giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước” . Cũng dưới danh nghĩa này mà Đảng Cộng sản đã dễ dàng quy tụ được quần chúng. Chỉ sau khi nắm trọn quyền hành trong tay, Cộng sản Việt Nam mới đóng chặt mọi cánh cửa với thế giới tự do bên ngoài (ngoại trừ một số nước cùng theo chủ nghĩa Cộng sản). Từ đó tước đoạt đi những quyền căn bản của người dân.

Dưới hình thức của các tổ chức xã hội tập hợp dưới cái gọi là Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đảng Cộng sản đã dễ dàng thực hiện các bước đầu độc tư tưởng người dân. Thông qua các tổ chức xã hội như Đội Thiếu niên HCM, Đoàn Thanh Niên CSHCM, Hội Phụ Nữ, Hội Nông Dân … đảng đã thực hiện mọi biện pháp tuyên truyền làm biến dạng và lu mờ dần trong tâm trí quần chúng nhân dân về quyền tự do dân chủ thực sự. Đảng tự đề cao vai trò lãnh đạo của chính họ, triệt tiêu mọi ý thức phản kháng của nhân dân, dần dần hình thành trong quần chúng nhân dân những suy nghĩ thụ động, phó mặc, ỷ lại và đặc biệt là sợ hãi.

Nhờ đó đảng có thể tự tung tự tác, kể cả sử dụng những màn kịch bầu cử để tuyên bố rằng đại đa số nhân dân tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng. Khi đã thực hiện xong chính sách “ngu để trị” đối với đa số quần chúng nhân dân, đảng vẫn chưa yên tâm nên cũng thiếp lập nhiều chân rết của các "tổ chức xã hội" của họ tới từng địa phương cơ sở.

Đến khi các nước Cộng sản ở Châu Âu tan rã, Đảng Cộng sản bắt đầu buộc phải mở cửa buôn bán với các quốc gia dân chủ bên ngoài để tồn tại. Nhưng lúc này  bởi sự đầu độc tư tưởng kèm theo sự đe dọa uy hiếp kéo dài qua nhiều hình thức nên trong tâm trí đại đa số người dân đã không còn nhận diện được thế nào là dân chủ thực sự, mặc dù hai từ này vẫn được đảng Cộng sản đưa ra để mỵ lừa nhân dân và Quốc tế từ lâu.

Những năm gần đây nhờ sự phát triển của công nghệ thông tin mà một số khá đông người dân đã được giải độc và vượt lên khỏi nỗi sợ hãi của chính mình để thực hiện những hoạt động tích cực như chúng ta đang thấy. Những đoàn dân oan kiên quyết đi khắp nơi kêu oan khiếu kiện. Nhiều anh chị em trẻ mạnh dạn lên tiếng đòi tự do dân chủ. Người Việt cùng nhau xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Số người tham gia càng ngày càng đông, mặc dù Đảng cộng sản đã dùng nhiều thủ đoạn đàn áp trắng trợn. Họ không còn có thể dập tắt được những khát khao dân chủ thật sự.

Nhưng đáng tiếc là cho tới ngày nay mặc dù đại đa số người dân đều đã trực tiếp chứng kiến hoặc chính họ là nạn nhân của những bất công trong cuộc sống dưới tay các cán bộ đang nắm quyền nhưng phần lớn người dân vẫn chưa thoát được sự sợ hãi để lên tiếng phản đối và đòi lại các quyền của minh. Hầu hết còn chấp nhận cam chịu, phó mặc, hoặc ỷ lại cho một thế lực vô hình nào đó làm thay họ.

Vậy cách nào để có thể giải độc cho đại đa số đồng bào chúng ta không? Bởi hầu hết bà con chúng ta là nông dân, công nhân, và dân nghèo thành thị, họ không có điều kiện tiếp cận với thông tin đa chiều, không có thời gian để tim hiểu về dân chủ nhân quyền vì phải lo cho miếng cơm manh áo hàng ngày của gia đình. Đây là lực lượng đông đảo, đóng vai trò hệ trọng trong mọi đổi thay cho đất nước nhưng cũng bị nhiễm độc nhiều nhất qua hệ thống tuyên truyền của đảng Cộng sản. Đây là một thách thức lớn cho những người đang đấu tranh cho một nền dân chủ thực sự ở Việt Nam.

Năm 2013 đã xuất hiện một số đáng kể các hội đoàn Xã Hội Dân Sự tại Việt Nam bất chấp các nỗ lực ngăn cản đàn áp của nhà cầm quyền. Đây là một dấu hiệu đáng mừng cho nhân dân Việt nam. Trong năm 2014 này, liệu các hội đoàn Xã Hôi Dân Sự có thể nhân lên nhiều, có thể giải độc tư tưởng cho đại đa số nguời dân Việt Nam, và dần dần thay thể những tổ chức xã hội trá hình của đảng hay không vẫn còn tùy thuộc nhiều vào quyết tâm của tất cả chúng ta.

Tuy nhiên, điều có thể nói chắc là ước mơ trả lại cho dân tộc Việt Nam truyền thống oai hùng bất khuất và ước mơ canh tân, đưa những tư tưởng dân chủ tiến bộ và lòng tự trọng dân tộc thực sự tới quần chúng nhân dân, đã và đang là hoài bão của biết bao sĩ phu, trí thức Việt suốt hơn 200 năm qua. Nỗi thôi thúc đó chưa lúc nào ngơi nghỉ và nay đang là động cơ phía sau các nỗ lực phát triển Xã Hội Dân Sự -- con đường giải thoát dân tộc với tối thiểu đổ vỡ và thiệt hại.

Đã đến lúc giấc mơ 200 năm đó phải bắt đầu trở thành hiện thực trong năm 2014 này.

Thanh hóa ngày 6/1/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT 01628387716

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Thư Thỉnh Nguyện củ



NGUYỄN TRUNG TÔN: THƯ THỈNH NGUYỆN
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc

THƯ THỈNH NGUYỆN

Kính gửi:
- CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM
- CHỦ TỊCH QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM
- THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
- BỘ NGOẠI GIAO
- BAN TÔN GIÁO CHÍNH PHỦ.

Tên tôi là: Nguyễn Trung Tôn. Sinh năm 1971.
Trú quán tại thôn Yên Cổ - xã Quảng Yên - huyện Quảng Xương - tỉnh Thanh Hoá.

Tôi thật sự buồn khi phải viết những dòng thư này gửi tới quý vị, vì tôi biết đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam có chủ trương chính sách rõ ràng về việc tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân và quyền bình đẳng của con người, thông qua Hiến pháp và pháp luật, cũng như các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết.

Nhưng trên thực tế thì tại một số địa phương, chủ trương và chính sách của Nhà nước vẫn bị chà đạp xem thường, người dân vẫn bị phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo bị xúc phạm nhân phẩm, danh dự thân thể.

Kính thưa quý vị: Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Gia đình tôi có 2 liệt sĩ hy sinh trong 2 cuộc chiến tranh dành độc lập và một người phải bỏ mạng vì bom trên mặt trận sản xuất. Bố tôi cũng là người tham gia công tác tại địa phương trong những năm kháng chiến.

Bản thân tôi được học dưới mái trường XHCN. Tuy học vấn không cao nhưng cũng đủ nhận ra "chân lý" đúng sai. Từ năm 1990 đến năm 1993 tôi tham gia nghĩa vụ quân sự, hiện nay là quân dự bị của huyện Quảng Xương. Khi xuất ngũ về địa phương, tôi tham gia công tác đoàn thanh niên, là thành viên của các đoàn thể trong thôn xóm. Dù ở trong cương vị nào tôi luôn luôn tích cực trong công việc của mình, chỉ mong được góp một phần nhỏ cho công cuộc xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Tạ ơn Đức Chúa Trời đã chọn tôi làm tôi tớ của Ngài.
Năm 2002 tôi tin chúa Giêxu và trở thành một Cơ Đốc Nhân sốt sắng với công việc Chúa.
Từ đó cuộc đời tôi sang một trang mới:

- Mới vì tôi nhận được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời được ấn chứng bởi Đức Thánh Linh và nhận ra chân lý Giêxu để sống yêu thương không vị kỷ, tha thứ và có mục đích rõ ràng.

- Mới vì đã bị loại ra khỏi các đoàn thể tại địa phương, bị bắt bớ đánh đập, bị đối xử phân biệt vì tin Chúa Giêxu và được ban cho danh hiệu "kẻ theo tạp đạo trái phép".

Vào tháng 5/2003 gia đình tôi bị hàng trăm người dân địa phương trong đó có cả an ninh nông thôn kéo đến vào ban đêm cắt điện, đánh đập chửi rủa và phá phách.

Tôi đã viết thư, làm đơn gửi tới các cấp chính quyền để trình bày niềm tin tín ngưỡng và nguyện vọng của mình để xin được giúp đỡ nhưng không được đáp ứng. Kể cả việc tôi sửa hộ khẩu gia đình và làm CMND có ghi tôn giáo Tin Lành cũng không được.

Nhưng tôi mặc lấy tình yêu của Chúa mà yêu thương tất cả mọi người, tha thứ cho những hành vi của những quan chức địa phương đã xúc phạm tôi. Vì tôi biết Chúa Giêxu cũng yêu họ như Ngài đã yêu tôi. Tôi cầu nguyện thật hết lòng để họ nhận được sự cứu rỗi.

Thưa quý vị: vào ngày 18/6/2006, tôi tới xóm 6 xã Thiệu Viên, huyện Thiệu Hoá, tỉnh Thanh Hoá để thăm gia đình chị Lê Thị Minh và cùng thờ phượng Chúa, vì gia đình chị Minh đồng tín ngưỡng với tôi.

Lúc 8h30' khi tôi đang ngồi uống nước cùng vợ chồng chị Minh (chưa thờ phượng Chúa) thì có 2 anh phó Công An xã là anh Kiệm và anh Minh và mấy Công an viên xã Thiệu Viên tới mời chúng tôi ra Công an xã để làm việc. Tại đây các anh nói với chúng tôi rằng: "Ở Thiệu Viên không có Chúa, cũng không có đạo" vì vậy họ nghiêm cấm chúng tôi không được tới để thờ phượng Chúa. Họ yêu cầu chúng tôi về ngay.

(Trên thực tế, Hội Thánh Phúc Âm Toàn Vẹn Việt Nam đã có ở gia đình chị Mình từ năm 1999 và đã nhiều lần chị Minh báo cáo với chính quyền về nhu cầu tín ngưỡng của gia đình chị và đăng ký sinh hoạt nhưng xã Thiệu Viên không chấp nhận).

Tôi và anh Sĩ cùng chị Nhàn không về. Tôi nói với các anh ấy rằng các anh vô cớ mời chúng tôi rồi vô cớ tha chúng tôi về mà không có lý do, giấy tờ hay biên bản, tôi yêu cầu các anh ấy phải làm giấy tờ ghi rõ lý do và xác nhận là ở Thiệu Viên cấm sinh hoạt đạo Tin Lành.

Họ không cho và giữ chúng tôi đến chiều tối không cho ăn cơm trưa. Đến 16h30' Công an tách chúng tôi mỗi người một phòng lấy lời tường trình và thẩm vấn đe doạ, cấm đoán chúng tôi.

Đối với tôi, họ yêu cầu không được phép đến gia đình chị Minh để thờ phượng Chúa. Tôi nói: Luật pháp cho chúng tôi quyền tự do tín ngưỡng, các anh phải hướng dẫn chúng tôi sinh hoạt sao lại cấm chúng tôi. Khi tôi nói tới Chỉ thị số 01 và Nghị định số 22 của Chính phủ thì anh Nguyễn Mạnh Hoè - trưởng Công an xã Thiệu Viên túm áo tôi, rồi túm tóc tôi tát vào mặt tôi ba cái. Các công an viên cũng lao vào đấm xối xả vào mặt tôi, vào người tôi làm tôi bị tổn thương mắt, hiện mắt trái của tôi vẫn chưa mở được. Máu mặt tôi chảy ra rất nhiều. Khi đánh tôi xong, các anh sang phòng bên cạnh đánh anh Hắc Ngọc Sĩ, người cùng đi với tôi.

Đến 18h (hoặc 18h30'- lúc này mắt tôi không nhìn rõ) họ thả chúng tôi về trong tình trạng thương tích đầy người. Tôi đề nghị họ đưa chúng tôi về nhà chị Minh vì chúng tôi không thể tự đi được. Anh Hùng Công an viên xóm 6 đã đưa tôi và anh Sĩ tới ngõ nhà chị Minh để chúng tôi tự đi vào nhà.

Kính thưa quý vị: vì cớ tin Chúa, chúng tôi chấp nhận sự khinh bỉ của những người trái niềm tin. Tôi cũng bị đánh đập nhiều lần và lần này thì đáng buồn thay vì tôi và anh Sĩ bị đánh ngay tại trụ sở Công an xã Thiệu Viên - một cơ quan bảo vệ pháp luật (trước đây cũng có mấy anh chị em bị đánh ở đây).

Thưa quý vị: cách đây gần 2000 năm vì yêu nhân loại Chúa Giêxu đã đổ máu để cứu chuộc mọi người. Vì yêu dân tộc trong lịch sử Việt Nam không ít máu đã đổ xuống vì Độc lập, Dân tộc và Tự do Dân chủ.

Nay dưới chế độ được đặt tên là XHCN, dưới một đất nước hoàn toàn độc lập thì máu của tôi, của anh chị em tôi đã đổ vì niềm tin tín ngưỡng, tôn giáo bởi bàn tay của những người bảo vệ pháp luật. Thật sự là đáng buồn cho dân tộc Việt Nam. Trong khi cả nước đang dốc lòng cho công cuộc xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh, xây dựng khối đoàn kết dân tộc, thì tại những địa phương như xã Thiệu Viên lại có những cán bộ công an, họ là đảng viên đảng Cộng sản xem thường luật pháp, chà đạp "chân lý", chia rẽ dân tộc. Và tôi cũng thật ngạc nhiên khi ông Lê Dũng, phát ngôn viên của Bộ ngoại giao đã phủ nhận sự thật trên trước câu hỏi của phóng viên Quốc tế.

Tôi xót xa khi viết những dòng này, chúng tôi cũng như hàng triệu người dân Việt Nam khác nay đã không còn tin vào đảng Cộng sản Việt Nam nữa. Bởi giữa lời nói và việc làm của đảng Cộng sản luôn luôn trái ngược nhau. Quí vị coi người dân chúng tôi là đối tượng để cai trị chứ không phải là đối tượng để Quí vị phục vụ. Quí vị nói mình là đầy tớ trung thành của nhân dân nhưng thực chất Quí vị lại không tôn trọng nhân dân.

Tôi viết thư này thiết tha thỉnh nguyện Quốc Hội, Chính phủ, và Ban Tôn Giáo Chính phủ, có những giải pháp cụ thể để chấm dứt những tình trạng phân biệt đối xử của chính quyền địa phương đối với các tín đồ Tin Lành nói riêng và các tôn giáo khác nói chung.

Tôi kính mong quý vị: có tiếng nói kịp thời về tỉnh Thanh Hoá, huyện Thiệu Hoá, xã Thiệu Viên, để Công an xã Thiệu Viên trả lại những tài sản mà trước kia họ đã vô cớ chiếm đoạt của các tín đồ Tin Lành như Kinh Thánh, xe đạp…; xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương hãy làm lại hộ khẩu gia đình và Chứng minh thư Nhân dân Tôn giáo Tin Lành cho gia đình tôi, để chúng tôi có thể tiếp tục sống, làm việc, đi lại và thực hiện tín ngưỡng của mình.

Tôi cầu nguyện Chúa tha thứ cho những người công an đã đánh đập tôi và mong các anh nhận ra khuyết điểm của mình, sớm ăn năn để tiếp tục phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân được tốt hơn.

Xin cảm ơn quý vị đã đọc thư này. Tôi cầu nguyện Chúa Giêxu ban phước lành cho quý vị và gia đình./.

Quảng Yên ngày 19/6/2006
Nguyễn Trung Tôn